Sự trung thực quá mức và cái kết đau lòng

0
26

Thuở nhỏ tôi được dạy rằng phải sống trung thực, không dối trá với bản thân mình và tất cả mọi người. Khi đó, tôi chưa hiểu thực sự thế nào là trung thực. Trong đầu của tôi luôn cho rằng những hành động nào của tôi làm vừa lòng người lớn và được họ khen là ngoan ngoãn thì đấy là những hành động được xem là trung thực.

Nhưng đến một hôm, tôi đã biết sự thật trong những lời khen ấy. Tôi bắt đầu biết nói dối – những lời nói dối trân thành nhất của đời mình. 

Tôi có người bạn đánh cá ở ngoài khơi xa, vài tháng mới trở lại đất liền vài ngày. Một lần, anh đi biển đúng hôm thời tiết thay đổi đột ngột chuyển xấu khiến biển động dữ dội. Nhà anh thì lại chỉ còn một người mẹ già ốm yếu. Vì quá lo lắng cho con trai, bệnh tim tái phát khiến bà phải vào viện. Vì thế, tôi phải vội đưa bà vào viện cấp cứu. Nằm trên giường bệnh nhưng bà vẫn thều thào hỏi tôi bão đã tan chưa, con trai bà đã về chưa. Khi đó, đài báo nói gió bão đang gào thét dữ dội. Những người dân làng xì xào nhau về việc đã nhìn thấy những mãnh vỡ của con tàu nhà bà dạt vào bờ biển. 

Tôi đứng ở đó và thật rồ dại khi trung thực kể cho bà nghe mọi chuyện về cơn bão to, những mảnh vỡ của thuyền và không biết con trai bà sống chết ra sao…

Câu chuyện tôi vừa kể đã đánh gục những sức lực yếu ớt cuối cùng của bà. Bà nghe vậy liền thiếp đi mãi mãi. Tôi vô tình phạm phải một tội ghê gớm mà suốt đời tôi không tha thứ nỗi cho mình. Sau khi bão tan, người bạn của tôi sống sót trở về. Anh không trách tôi mà chỉ gục bên mộ mẹ khóc nức nở.

Sự trung thực ngu ngốc đã vô tình khiến tôi phạm phải một sai lầm khủng khiếp như vậy.

Chia sẻ: