Số phận người con gái sinh ra trong gia đình trọng nam khinh nữ

0
59

Mẹ tôi là một người rất cổ hủ, bà luôn cho rằng trong nhà nhất định phải có thằng con trai để nối dõi tông đường. Mẹ tôi có suy nghĩ như vậy là bởi bà nội tôi là người luôn thúc ép mẹ tôi phải đẻ con trai. Vì bà cũng chỉ có mỗi bố tôi là con trai nên bà cũng khắt khe hơn với mẹ tôi.

 

Số phận người con gái sinh ra trong gia đình trọng nam khinh nữ

Ngày mẹ tôi mang bầu tôi, đi siêu âm người ta bảo là con gái, cả nhà tôi thất vọng tràn trề, thậm chí bà nội tôi còn bảo đi phá. Nhưng mẹ tôi sợ đau nên đã quyết định để lại cái thai. Vì vậy tôi được sinh ra trên đời, nhưng đó không phải là niềm vui của cả nhà.

Đã có lúc tôi thật sự cảm thấy uất hận vì cái suy nghĩ lạc hậu đó của gia đình tôi. Tôi bị ghẻ lạnh và thờ ơ một cách kinh khủng. Tôi chỉ ước gần khi ấy mẹ nghe lời bà mà bỏ tôi chứ sinh ra mà để tôi phải khổ thế này tôi không chịu được.

Khi tôi lên 6 tuổi, mẹ tôi sinh thằng em trai tôi. Cả nhà tôi vui mừng khôn xiết, đầy tháng nó còn mở tiệc linh đình. Tuy còn nhỏ nhưng lúc đó tôi thật sự cảm thấy ghen tị vì từ khi sinh ra tôi chưa được một lần cắt bánh gato.

Sau khi tốt nghiệp cấp 3, tôi lên thành phố tự lập, bố mẹ tôi còn không thèm đưa tiễn tôi đi. Hay là gọi cho tôi bất kì cuộc gọi nào để hỏi thăm. Như thể ông bà muốn tôi ra khỏi nhà từ lâu rồi. Cũng nhờ những đau buồn ấy mà tôi có nghị lực hơn. Tôi tốt nghiệp Đại học, tự mở một công ty và kiếm được nhiều tiền. Dù chưa từng được bố mẹ thương yêu nhưng tôi vẫn không quên ơn họ đã sinh ra tôi để tôi có được ngày hôm nay. Hàng tháng tôi vẫn gửi tiền về cho họ, nhưng thậm chí họ còn gửi trả lại tôi và không cần số tiền đó.

Một ngày nọ, tôi quyết định về quê thăm bố mẹ, bỗng tôi nghe được tin bố mẹ tôi chuyển nhà để trốn nợ. Vì thằng em tôi nghiện ngập, nợ nần giờ phải đi tù, thành ra số nợ bố mẹ tôi phải gánh hết. Lúc đó tôi cảm thấy rất buồn, tôi trách bố mẹ tôi sao không nói cho tôi biết, tôi cũng là con họ mà.

Suốt một tháng trời, tôi tìm địa chỉ mới của bố mẹ tôi. Đến đó, tôi thấy họ đang ở trong một căn nhà tạm bợ cũ rách, bẩn thỉu. Mẹ tôi thì già yếu nằm yên trên giường, bố tôi thì lom khom làm đủ thứ việc. Tôi đau lòng quá chạy vào ôm lấy mẹ khóc nức nở. Tôi trách bố mẹ sao không nói với tôi để tôi giúp đỡ mà lại tự làm khổ bản thân thế này. Mẹ tôi bỗng ôm lấy tôi rồi khóc, bà nói bà không muốn tôi biết vì bà cảm thấy rất xấu hổ vì những gì bà đã làm với tôi. Bố tôi thì than thở nói rằng cố gắng sinh thằng con trai để rồi nó phá nhà phá cửa, ông buồn bã xin lỗi tôi. Đó là lần đầu tiên tôi được mẹ ôm trong lòng, được bố nói chuyện thân mật. Sau hôm đó, tôi đưa bố mẹ về nhà mình ở, trả hết chỗ nợ, sống một cuộc đời hạnh phúc.

Con cái chính là món quà quí giá tạo hóa ban tặng cho chúng ta. Dù trai hay gái, con nào cũng là con. Ở ngoài kia có rất nhiều người làm cha mẹ muốn có được một đứa con mà không thể. Vậy nên, đừng vì những suy nghĩ cổ hủ lệch lạc mà đánh mất đi món quà trời ban. Hãy cảm thấy may mắn vì có thể sinh ra một đứa con tuyệt vời.

Chia sẻ: