Nhật ký đưa vợ đi đẻ của người chồng soái ca

0
66

Sau 5 tháng cưới nhau thì cô ấy hạ sinh cho tôi một cô công chúa bé bỏng. Còn nhớ cái ngày hôm đó, mặc dù đau nhưng cô ấy vẫn cười rất tươi chờ tôi về. Thấy vợ còn tỉnh táo, khỏe mạnh vậy tôi cũng nhẹ nhõm, tại xem phim thấy người ta đau đẻ kinh khủng lắm nên nằm trên xe cứ nghĩ vợ mình cũng đang như vậy nên nóng cả ruột.

 

Nhật ký đưa vợ đi đẻ của người chồng soái ca

Đến 8h sáng thì vợ tôi vỡ nước ối. Tôi đỡ vợ từ phòng chờ sinh sang phòng sinh mà trong lòng rất hoang mang. Cô ấy bắt đầu khóc, rồi sau đó khóc rất nhiều, nước ối thì lênh láng khắp sàn, tôi chỉ biết vừa nắm tay vừa nói: “cố gắng lên em“.

Tôi đưa vợ mình đến đầu dãy phòng sinh thì cô hộ lý quát tôi thật to: “Ai cho anh được phép vào đây, để thai phụ đi một mình, đi ra ngay đi” nhưng tôi vẫn cố đỡ vợ thêm một đoạn nữa. Nhìn dáng vóc, cách di chuyển của cô ấy tôi cũng có thể tưởng tượng được cô ấy đang đau đến nhường nào.

Đã 9h rồi mà sau vẫn chưa thấy vợ mình ra trong khi vợ người ta vào sau mà đã ra hết rồi. Cứ như thế, mỗi lần có giường được đẩy ra là tôi nhanh chóng lao đến nhưng mãi vẫn là vợ người ta. Tôi liếc nhìn sang thấy mẹ vợ cũng đang ngóng con gái đến nỗi tụt cả huyết áp mà thương quá.

10h, sốt ruột tôi đành nhờ một chị vào khám thai xem vợ tôi thế nào. Khoảng 15 phút sau, chị ấy ra báo tin: “Vợ em đang quỳ dưới đất ôm bụng khóc kìa chứ chưa có đẻ“. Nước mắt tôi bắt đầu chảy, tôi chỉ ước trong cái phòng chết tiệt đó là tôi chứ không phải cô ấy.

11h sau, bác sĩ ra báo với tôi: “Vợ em hiện giờ khó đẻ rồi, phải tiến hành truyền nước ngay để có sức đẻ, em hãy nhanh kí vào đây thì chị mới truyền cho vợ em được“. Tay vẫn run bần bật , tôi cố cầm bút kí nguệch ngoạc cho xong.

11h45, tôi vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh thì mẹ chạy vội lại bảo: “Bác sĩ tìm con kìa, nhanh lên“. Tôi vội chạy ào đến nhưng chẳng thấy vợ đâu cả, bắt đầu hoang mang tột độ: “Vợ em đâu chị“. “Vợ em bây giờ khó đẻ rồi, nếu đồng ý mổ thì em nhanh kí vào đây“. Tôi lại phải cầm cái cây bút khốn nạn đó một lần nữa, chưa bao giờ tôi lại sợ kí như vậy. Trong khoảnh khắc ấy tôi mới nhận ra rằng, bây giờ tôi mới chính là người quyết định mạng sống của cô ấy chứ không phải là cha mẹ nữa rồi. Chồng là một thứ gì đó còn quan trọng hơn cả người thân nữa đấy các anh ạ! Vì thế, hãy yêu vợ mình thật nhiều nhé.

Từ hôm đó tới giờ, tôi vẫn chưa có dịp nào cảm ơn cô ấy, tôi cứ nghĩ về điều đó mãi. Anh yêu em và cảm ơn em rất nhiều!

Chia sẻ: