Bài học cho những kẻ không biết trân trọng những gì đang có

0
33

Cô là một cô gái xinh xắn dễ thương, yêu đời, có biết bao nhiêu chàng trai theo đuổi. Anh – Một kẻ đào hoa, ăn nói ngọt ngào và tán gái rất giỏi. Với những lời nói như rót mật vào tai cùng khả năng chai mặt, anh đã khiến cô trao trái tim mình cho anh.

Một cô sinh viên trong sáng như cô bước vào mối tình đầu đầy sự ngọt ngào. Sau khi ra trường, anh ngỏ lời cầu hôn cô, cô đồng ý. Thế là, họ bắt đầu cuộc sống hôn nhân đầy màu hồng. 

Mặc dù đã ngấp nghé tuổi 30 nhưng anh vẫn là một kẻ ham vui hưởng lạ, thích chơi bời. Một ngày nọ, khi cô báo tin rằng mình đang có bầu, cũng là lúc anh đang cặp kè với một cô gái khác. Anh giấu giếm vợ rất giỏi, dù bồ bịch lăng nhăng. Nhưng khi về nhà anh vẫn giả vờ yêu thương vợ. Cô không biết điều gì mà cứ mãi đắm chìm trong hạnh phúc.

Rồi một ngày cô bị động thai, phải ở nhà nghỉ dưỡng. Bỗng cô nhận được cuộc gọi từ bạn mình nói rằng bắt gặp chồng cô đang đưa một cô gái vào nhà nghỉ. Cô không tin lời bạn nói, cô cho rằng đó là điều hoang đường. Bởi lúc trước anh gọi về báo rằng anh phải đi chơi với sếp và về muộn. Bạn cô biết rằng cô ngây thơ cả tin, liền chụp ảnh lại gửi cho cô. Cô đứng tim sau khi nhìn thấy bức ảnh. Cô vẫn không thể tin vào mắt mình, muốn đến tận nơi để chứng kiến. 

Cô vội vàng đi xuống nhà, cô đã bị ngã cầu thang và ngất xỉu. Bạn cô lo rằng sẽ có chuyện không may xảy ra nên đã tới nhà cô và kịp thời đưa cô đi cấp cứu. Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ cô đã nhắn tin cho chồng: “Anh ơi về với em đi, con mình sắp không còn nữa rồi!”

Một lúc lâu sau anh mới gọi lại thì bị bạn cô mắng té tát. Anh vội chạy ngay vào bệnh viện, anh đến bên cô hỏi han cô. Cô nhìn anh với ánh mắt vô hồn, gào thét đòi anh trả lại con cho mình. Vậy là họ đã mất đi đứa con.

Những ngày tháng sau đó, cô sống như cái xác không hồn, trầm cảm và đầy uất ức. Anh thì cảm thấy hối lỗi, bên cạnh chăm sóc vợ chu đáo nhưng tất cả đã quá muộn màng. Cô đã yêu anh hơn chính bản thân mình, nhưng những gì anh đem lại cho cô chỉ toàn phản bội, đau thương và mất mát. Cô đã quyết định ly hôn và kéo vali ra khỏi nhà. Trước khi đi, cô tát anh một cái và nói rằng: “Cả đời này tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho loại người như anh, anh sẽ không bao giờ được hạnh phúc đâu.”

Người ta thường nói: “Có không giữ mất đừng tìm“. Đừng để mất đi rồi mới biết trân trọng những gì mình đã có, bởi có những thứ sẽ chẳng bao giờ quay lại lần thứ hai đâu.

Chia sẻ: